Người ta bắt đầu đi ngủ 40 phút trước khi lên giường, là người chán ngán đời sống; nghĩa là người đó không sống nữa. Phần đông vì ráng làm nhiều quá mà bị tai hại. Kiên tâm thì không khi nào thất bại.
Không có phương pháp thần diệu nào để bắt tay vào việc cả. Lẽ nhân quả bao bọc vũ trụ. Người ta phải thăm bạn bè.
Nếu một người đứng trên bờ hồ tắm và hỏi bạn: "Tôi phải bắt đầu nhảy ra sao đây?" thì chắc chắn bạn đáp: "Cứ nhảy đi, bình tĩnh mà nhảy". Nhưng việc không dễ đâu ban nhé. Nhưng khi bạn sửa soạn đi xem ca kịch (nhất là lại đi với một mỹ nhân) thì bạn làm ra sao? Bạn chạy ra thị xã hớt tóc, rồi lên xe về nhà; bạn gắng sức nghe hát bốn giờ, nếu không nói là năm giờ bạn đưa mỹ nhân về nhà nàng rồi về nhà mình.
Nhưng có gì lạ đâu? Vẫn là luật nhân quả mà. Bạn đừng sợ tôi sẽ bắt bạn chú ý đến nguyên tắc này, nguyên tắc nọ. Tôi không cần biết bạn tập trung tư tưởng vào cái gì, miễn bạn chịu luyện cái bộ máy suy nghĩ của bạn là được.
Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ. Nếu bạn không chịu khó suy nghĩ mệt nhọc 45 phút (mới đầu, công việc ấy chán lắm) thì một giờ rưỡi đọc sách mỗi đêm sẽ uổng lắm. Phần đông vì ráng làm nhiều quá mà bị tai hại.
Và cái giọng hoàn toàn chán chường trong lời than thở đó cho ta hình dung một bi kịch không ngờ và vô lý trong gia đình ấy. Tới nơi ông thường phải đợi xe. Tới nơi ông thường phải đợi xe.
Bảo rằng trí óc bạn không thể tập trung vào một tư tưởng là không có căn cứ. Rồi tôi sẽ xin giảng tại sao. Một người có thể muốn tới thành La Mecque (Đất thánh của những người theo Hồi giáo).
Bạn lại đã hăng hái khen bản đó với một cô - bạn biết tôi nói ai rồi chứ? Và bạn còn có thể tuyên bố rằng bản đó của Beethoven và "mùi rất mực" nữa. Nhưng nhất cử có thể lưỡng tiện thì sao bạn không tập trung vào cái gì hữu ích? Chẳng hạn - đây chỉ là một thí dụ thôi -chẳng hạn tập trung tư tưởng vào một chương của Marc Aurele hay Epictete (hai triết gia La Mã thời cổ đại). Nó là hình hình thức của nguyện vọng chung của nhân loại: Nguyện vọng tìm hiểu thêm.
Bạn có thể có những nguyên tắc giúp mình tin rằng cướp bóc là làm việc phải. Xin bạn nhớ; không ai cướp được bảo vật đó của bạn. Trong chương trình hàng ngày, tôi không dự tính thời giờ đọc báo.
Cho nên khi khởi sự công việc vĩ đại là sống một đời đầy đủ, dễ dàng với 24 giờ một ngày, chúng ta nên hết sức tránh mọi rủi ro trong những bước đầu. Nó lớn tiếng khoa trương để bạn tin dùng nó; mới đầu, bạn không làm thoả mãn nó được, nó đòi hỏi nhiều hơn, nhiều hơn nữa; nó nóng nảy muốn dời núi lấp sông. Chắc chắn là như thế sẽ có lợi.