Sử dụng chúng rộng rãi chỉ trì hoản sự sụp đổ của các cấu trú tâm trí xưa cũ và sự xuất hiện ý thức cao cấp hơn. Hầu hết, mọi người đều yêu thương cái bi kịch cuộc đời của riêng họ. Dĩ nhiên, cái Bây giờ cũng hàm ngụ cả vị trí của bạn nữa.
Người nào đã từng dùng đến ma túy để tìm “cảm hứng” cũng đều biết rằng cuối cùng rồi hứng khởi cũng biến thành u uất, rằng lạc thú cũng biến thành một dạng đau khổ nào đó. Không thứ gì có giá trị, không thứ gì chân thực từng mất đi cả. Nhưng phải chăng đó là thay đổi thực sự?
Đừng phán xét hay phân tích điều bạn quan sát được. Tất nhiên, nữ giới gần gũi với nó hơn nam giới bởi vì họ gần như là “hiện thân” của cõi Bất thị hiện. Giờ đây là cơ hội thứ hai để bạn vâng phục: nếu bạn không thế chấp nhận cái đang là bên ngoài, vậy hãy chấp nhận cái đang là bên trong.
Khi tiến vào cảm nhận ấy, bạn hãy đề cao cảnh giác. Không có nó, tình yêu không thể triển nở được. Gặp phải trường hợp này, bạn hãy quan sát sự phản kháng bên trong bản thân mình.
Rồi bạn thở hít thứ ánh sáng ấy. Do đó, linh giác sinh vật mới có thể nắm quyền chi phối dưới dạng một biện pháp tự bảo vệ và gây ra một căn bệnh nhằm buộc bạn phải dừng lại, để cho sự phục hồi cần thiết có thể diễn ra. Không vật gì có thể hiện hữu mà không có không gian, vậy mà không gian lại là cái không một vật.
Tác dụng tối hậu của tất cả mọi xấu xa và đau khổ trên thế gian này sẽ thúc đẩy mọi người phải nhận diện cho được con người đích thực vượt ra ngoài danh xưng và hình tướng của họ. Dù trong trường hợp nào, thường thì người ta bị cưỡng bách phải theo đuổi tìm cách thỏa mãn tự ngã và tìm kiếm các sự vật để đồng hóa vào, nhằm lấp đầy cái lỗ hổng mà họ cảm nhận được bên trong bản thân mình. Dù nó là gì đi nữa, bạn hãy tóm lấy nó trước khi nó chiếm lĩnh tâm trí hay thao túng hành vi của bạn.
Bạn sẽ không thoát khỏi nổi đau khổ ấy cho đến khi bạn ngưng cảm nhận về Cái Tôi từ trạng thái đồng hóa với tâm trí, tức là tự ngã. Đối với hầu hết mọi người, kinh nghiệm hiện trú hoặc không bao giờ xảy ra hoặc chỉ xảy ra tình cờ và ngắn ngủi vào những dịp hiếm hoi mà họ tuyệt không hế biết rõ nó là gì. Bạn cống hiến cho người khác khoảng không gian – không gian để hiện hữu.
Mọi thức còn sót lại lúc ấy chính là cảm nhận toàn triệt về sự hiện trú hay về “sư hiện hữu”, và cơ thể nội tại sẽ không còn có biên giới nào nữa. thành quả ấy sẽ tự nguyện hiển lộ ra. Hãy tha thứ cho chính mình vì đã không thanh thản.
Đặt ra kế hoạch để gắng sức thành đạt không có gì sai trái. Sự huyên náo không ngơi nghỉ của tâm trí ngăn cản không cho bạn tìm thấy miền tĩnh lặng nội tại vốn không thể tách biệt khỏi Bản thể hiện tiền. Bạn thấy nó dưới dạng các thân xác (các cơ thể) cùng hiện tượng sinh và tử, hay như là một cuộc đấu tranh sinh tồn.
Phải chăng là ý nghĩa tiêu cực? Không, đó là sự thật. Mặc dù là một chọn lựa đơn giản nó cũng rất căn cơ. Đây là điểm khởi đầu của việc hiện thực trạng thái nhất thể, hiện thực tình thương.