Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó. Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ. Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn.
Ông lão giật thót mình: Ấm! Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Tôi cứ tà tà gạt chân chống.
Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang. Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận.
Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành. Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập.
Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy. Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả.
Thế thì là thiên tài thế nào được. Ngôi nhà nào cũng mở cửa để bán một cái gì đó. Trong công viên thì toàn ma cô.
Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương. Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra.
Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia. Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được.
Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác. Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào. Có lẽ vì tôi vừa ngáp.
Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Nhà văn hài lòng với cái giá ấy. Bắt đầu khó nghĩ đây.