Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra.
Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người. Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại.
Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết. Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình.
Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống.
Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.
Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Không phải học con phải về đây ngay chứ. Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên.
Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Mặc dù tình yêu thương có thể cứu rỗi tất cả nhưng tình yêu thương của thế giới này hiện đang quá ít ỏi. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này.
Hôm nay lại bị cấm túc thế này. Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc.
Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. viết bị bắt gặp sẽ dễ bị bảo thôi đừng viết thế đợi thì làm gì ạ làm gì cũng được nhưng đừng viết Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời.
Chúng tôi làm theo luật. Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn. Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính.