Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút.
Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết. Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu.
Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót. Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Nào ngờ cô bé kia thấy tôi vắng cả buổi liền cung cấp tin giật gân ngay.
Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm.
Và bạn liên tưởng tới Zidane. Cười vui cho dễ sống. Trong công viên thì toàn ma cô.
Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé. Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng.
Tôi đang viết với tư cách một thiên tài. Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…). Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần.
Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình.
Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác. Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo.
Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. Tưởng chăm hóa ra vẫn lười. Nó như bộ mặt cái giấc mơ.