Sau một chuyến bay mệt lử, tôi lẳng lặng đi vào một hãng cho thuê ô tô ở Thành phố Kansas, nơi tôi sắp có hội thảo. Anh ấy thấy tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đệm đó, liền giơ hai tay lên giống như bát một tên tội phạm và nói, Vâng, vâng, tôi sẽ thú tội. Vị giáo sư lặp lại câu hỏi.
Có lẽ bạn đã đoán ra. Ngay khi bắt đầu bữa tiệc, mọi người sẽ đứng rải rác thành nhóm gồm một người với một người hoặc hai người với hai người. Nhóm của bạn thích nói chuyện về típ người nào? Các nhân vật thể thao? Ngôi sao điện ảnh? Chính trị gia? Hãy tự hỏi cảm nhận của bạn về mỗi vấn đề hoặc mỗi người đó.
Dạ, không phải ạ bạn trả lời, nhưng lộ vẻ lúng túng trước cách hỏi bóng gió của vị giáo sư và nghĩ rằng đó có thể là điểm khác biệt. Đối với những cuộc gọi trong công việc, hãy rút ngắn lại nhưng vẫn đề cập về cuộc sống của họ trước tiên. Ôi, bà nghĩ gì về việc đó, Leil?
Giống như bà Samuels, anh ta không hiểu giá trị của việc đó. Họ sẽ nghĩ là bạn biết họ hoặc bạn bị chói mắt bởi vẻ lộng lẫy của họ. Nếu bạn cảm thấy cách nói chuyện phù hợp với bạn thì hãy tham gia.
Vị giáo sư đóng cửa lại và hỏi bạn câu hỏi trên một lần nữa: Học trò yêu quý, vậy ai là Giám đốc Điều hành và ai là nhân viên tạp vụ? Nếu một trong hai người muốn mối quan hệ tiến xa hơn, nhưng người kia không muốn, thì người chủ động vỗ lưng đang có dấu hiệu thiếu sự hấp dẫn về tình dục, trong khi người kia thất vọng vỗ vào lưng để thể hiện cô ấy hoặc anh ấy (giả sử) không quan tâm. Bước quan trọng tiếp theo là ngừng vài giây.
Bạn đã làm náo động những khách hàng ngồi bên cạnh. Ban đầu Pavlov cho các chú chó ăn những món bọc bột ớt để phục vụ đề tài nghiên cứu về loài chó. Bây giờ đã quá muộn để gọi lại cho anh, vì vậy tôi nhấc điện thoại và khoe khoang với hai người bạn thân nhất.
Ông quay đi và lấy quả táo nhỏ đặt trên chiếc bánh hấp dẫn hơn là nói chuyện với tôi. Một tổ chức mà tôi đã từng thuyết trình mời tôi đến một bữa tiệc kỷ niệm và nói tôi có thể đi cùng với một người bạn. Nửa đêm thì nên để lại trong hộp thư thoại ở văn phòng.
Thật tiếc là có những kiểu ôm giả tạo. Tôi đúng là người thua cuộc. Ánh đèn đằng xa nhấp nháy trả lời lại.
Khi đọc xong cuốn sách này, bạn sẽ cảm nhận được cảm xúc của người khác, thậm chí trước cả khi họ hiểu chính họ. Nếu bạn hỏi bà Nổi tiếng, Bà có rảnh vào bữa trưa thứ Tư này không? Câu hỏi đó buộc bà ấy phải nói, Xin lỗi, thứ Tư tôi bận rồi. Bạn đã muốn biết ư? Không được, hãy nói, Tôi muốn biết.
Lời nhận xét đó cũng sẽ làm cho mọi người quý ông ta hơn. Khi bạn đang nghĩ về những điều bạn muốn nói, họ đã xì xào về một điều gì khác. Bố mẹ bạn thường gọi đó là dạy cho bạn những điều tốt đẹp.