ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó. Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta. Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác.
Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán. Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại.
Con người cần được ôm ấp, vuốt ve. 000 đồng, bớt 1000 còn 34. Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến.
Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi. Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi. Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác.
Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa.
Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ.
Trẻ con hay người lớn. Bởi bạn là người sòng phẳng. Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài.
Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này). Bạn cứ ăn và thấy nuốt được. Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng.
Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Khán giả sôi động phết. Bạn phân vân không biết chọn cái nào.