- Cậu hãy ngồi xuống đi. - Lại có rắc rối rồi cậu ạ, - James nói ngay khi bước vào phòng của Jones. Nét mặt Josh dần dãn ra và một nụ cười từ từ nở trên gương mặt anh khi đọc xong những gì mà James đã viết trên tấm bảng.
Nó giống như chiếc đồng hồ bị hỏng. Kể từ lúc bước vào phòng, anh luôn tránh nhìn James. - Thưa ông, thật lòng tôi không hiểu ý ông muốn nói gì? Vì sao ông lại bảo ông mới là người đã gây ra mọi chuyện.
- Cậu có còn nhớ tâm trạng của cậu khi lần đầu đến gặp tớ để than vãn về những nỗi khốn khổ trong việc quản lý không? Theo tớ nghĩ thì khi ấy cậu không đủ kiên nhẫn để nghe hết một mạch những điều này! Nhất là cậu cũng chưa thể ứng dụng tất cả ngay được. Anh biết đây là cơ hội tốt để anh tỏa sáng, nhất là khi anh tiếp cận công việc với sự nhiệt tình và niềm tin mới. Anh thầm nghĩ về hiệu quả không gì so sánh được từ những niềm vui và thành quả mà nghệ thuật ủy thác công việc đã mang đến cho anh.
Tớ nói rõ những điều tớ mong đợi, những điều cần phải tuân thủ và những điều cô ấy có thể tự ý quyết định. - Chào anh bạn, - James cất tiếng chào khi bước vào phòng Jones. Và ai cũng cảm kích khi được James xác định rõ thời hạn công việc.
• Thời gian hoàn thành dự án? • Phạm vi thẩm quyền của tôi? • Những điểm cần kiểm tra, đối chiếu để đánh giá? Đây là bước sẽ giúp cậu tin chắc rằng công việc đang được triển khai đúng hướng. - Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết.
- Đó là một dự án quan trọng và rất eo hẹp về mặt thời gian. James lắng nghe rồi nhắc lại những gì anh đã hiểu và không quên hỏi Jack: "Tôi nói vậy có đúng ý ông không?". Nhưng hiện nay nhân viên của tớ lại trễ thời hạn.
Anh phải viết và đánh giá các bản báo cáo, phải đọc những bản thông cáo và tạp chí chuyên ngành; phải luôn có mặt tại những cuộc họp quan trọng. Anh chỉ thích tặng hoa cho em, thế thôi. - Jones vừa nói vừa đưa thêm cho James dĩa rau trộn.
- James này, chính Jennifer đã giúp tớ quản lý tốt hơn. Còn sau đó thì anh chỉ muốn bật ti vi lên xem trong giây lát rồi đi ngủ. Chồng hồ sơ gần như đã được giải quyết hết.
Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết. Jessica có thể làm được thì bây giờ cô ấy vẫn có thể hoàn thành việc này. Tất cả những gì tốt nhất mà James có thể làm được lúc đó là cảm ơn Jessica và đề nghị sẽ gặp lại cô sau khi có thời gian đọc kỹ bản báo cáo.
Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ. Sau đó, tớ còn học thêm từ Jennifer vài điều nữa trước khi biết cách giao việc sao cho hiệu quả. - Đây là những thắc mắc của tôi.