Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi. Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn.
Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng. Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh.
Tôi phá dần sự phá phách trong tôi. Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu.
Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra. Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó.
Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Vậy thì nó là một giấc mơ.
Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Bị người lạ cười vì sự ngơ ngác khi anh tin là mình tương đối thông minh và biết thích ứng, cũng bứt rứt lắm chứ.
Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết. Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Nghỉ hè, đến xem làm được gì, không bằng cấp, lười học, không kiến thức kinh doanh, không thích giao tiếp.
Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Tôi chưa làm thế bao giờ. Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình.
Bác tôi bảo: Chào chú đi con. Cả buổi tôi mời anh chàng ba cái kẹo nữa, anh ta từ chối cái cuối cùng. Rồi lao đầu vào sáng tác.
Những giọt ấy gọi là gì nhỉ? Không biết. Của một thân xác đặc. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.