Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này.
(Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào.
Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Nó cùng tham gia giải với bạn. Bạn chưa làm được gì cho họ.
Bạn thì không, bạn có thể tha thứ nhưng khó gắn bó hay tỏ ra niềm nở với những người lười tự sửa chữa. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết.
Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến.
Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Bạn sẽ không trình bày nhiều.
Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau.
Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén. Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt. Giữa đầm lầy thông tin.
Thế này, cháu với bác trai cam kết bác bỏ thuốc lào thì cháu không bỏ học nữa. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất. Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó.
Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế. Bạn có hai giọng chính.