Thật ra, có gì để mất đâu. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng.
Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột. Đó gọi là biết chơi. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét.
Trước thì tháng gặp một hai lần. Nhất quyết phải cạo râu. Có người quay lưng lại ngắm hoa.
Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình. Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì. Mệt sao cháu còn đi chơi.
Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu. Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ. Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận.
Dù lúc này mắt không có nước. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại.
Tôi đang viết với tư cách một thiên tài. Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức. Nó muốn khám phá tôi.
Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn.
Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu. Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại.
Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách. Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao. Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném.