Hồi Franklin còn nhỏ, thô lỗ và vụng về, một ông bạn già dạy cho ông những chân lý nghiêm khắc này: Cubellis viết thư xin việc và vài ngày sau nhận được giấy mời. Ông ta bèn kể nỗi lo phiền của ông.
Em bé đứt tay hay u đầu, vội vàng chạy lại chìa ra cho người lớn thấy, có khi lại tự va đầu vào cái gì cho u lên để được người lớn thương hại vuốt ve. Nhưng Lee, rất cao thượng, không chịu đổ lỗi cho kẻ khác. Bà ta mắc đi thăm những nơi khác, cho nên một mình ông hầu chuyện một bà cô bên nhà vợ.
Để tỏ ra mình là một người quan trọng, ông ta lại còn khuyên nên quản lý xí nghiệp ra sao. Nhưng Tổng thống Wilson lựa một người khác, đại tá House, bạn thiết của ông. Đến lượt ông, ông hỏi lại họ: "Bây giờ, các thầy cho tôi biết tôi hy vọng ở các thầy được những gì?".
Detmer, nhà sáng tạo xưởng dệt Detmer lớn nhất thế giới. Chaliapine thở dài nói: "Ông ráng đợi chút nữa trở lại coi. Ngôn ngữ ông thiệt lịch sự: ông cho tôi cảm tưởng rằng nếu tôi chịu nhận vinh dự lớn đó, thì tức là ban cho ông một đặc ân".
Vậy mà sau thành một trong những nhà xuất bản tạp chí lớn nhất ở châu Mỹ. một chi tiết không quan trọng. Đánh bài "Bridge"? Không! Không, không, không.
Năm 1915, Rockefeller là người bị nhiều người oán nhất ở miền mỏ Colorado. Được bạn tin cậy, nó phỉnh mũi ra và có lẽ gắng sức để được xứng đáng với lòng tin đó". Kinley hay một Lincoln.
Không những hơn về vấn đề binh bị và hải quân - điều đó đã đành - mà hơn cả về khoa vật lý học nữa. Đã phí nhiều năm để tranh biện, gây lộn, và tạo ra sự phản kháng lại mình. Mỉm cười với ai, tức như nói với người đó: "Tôi mến ông.
Năm 1915, Rockefeller là người bị nhiều người oán nhất ở miền mỏ Colorado. Người đọc nó có ấn tượng gì? Tôi sẽ cho bạn hay. Hiện nay cháu đã trở nên một trong những thư ký hoàn toàn nhất mà tôi được biết.
Rồi ông Eastman chỉ cho ông Adamson tất cả những đồ trang hoàng trong phòng, chính do ông chỉ bảo, sắp đặt. Các bạn anh ta chỉ trích anh ta không tiếc lời: nào là tự đắc quá, hách dịch, ích kỷ, xấu bạn, có óc phản động, đáng tống cổ ra khỏi lớp. Trong 20 năm nữa, có lẽ tôi không còn tin tới nửa lời tôi đã nói trong cuốn sách này.
Vậy thì xin bạn tự lựa lấy: Một đàng thì rực rỡ thắng người ta, nhưng chỉ về phương diện lý luận; một đàng thì được người thành thật đồng ý với mình. Một người coi sóc chúng giảng cho tôi: "Khi một em đó hiểu rằng mình sẽ tàn tật suốt đời, thì mới đầu như rụng rời, rồi bình tĩnh lại, cam lòng với định mạng, rồi cảm thấy sung sướng hơn những đứa trẻ mạnh". Cửa he hé mở, để thò cái mũi của một bà già ra.