Không biết thanh minh thế nào. Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn.
Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua. Cũng chẳng nhớ được nhiều. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường.
Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán. Vậy thôi, bạn sống bình thường. Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi.
Xung quanh chỉ có đổ nát. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác.
Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Xung quanh là người. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra.
Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa. Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ. Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không?
Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa.
Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra. Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách.
Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ. Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới. Vì hình như anh làm gì có trên đời.
Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt.