hãy coi những con số". Ông nói: "Khi lớn lên, suy xét những hành động của người đời, tôi tưởng có rất nhiều người lớn hơn đã "mua hớ chiếc còi". Điều đó chỉ đúng một phần thôi vì tôi biết nhiều người địa vị rất cao mà không hề đặt chân vào một trường Đại học.
Dì Viola có lấy vậy làm phiền không? Tôi tưởng nhiều khi cũng có. Tôi hỏi: "Có phải ông muốn nói rằng ông đã hoàn toàn trừ hết được nỗi lo lắng không? "Ông đáp: "Tôi tưởng có thể chân thành nói rằng đời tôi bây giờ gần như tuyệt được hết nỗi lo rồi. Cái thuật giản dị đó thành công chăng? Thành công thần diệu! Xin bạn thử đi.
Người này khi làm cho hãng, tính toán chi li, cẩn thận lắm, nhưng với túi tiền riêng thì. Tôi cau có, nóng nảy mà tôi chẳng nhận thấy, nhưng đến ngày nay, tôi mới biết suýt nữa tôi đã giết chết tình yêu của vợ tôi. Ngày hôm nay tôi chăm nom đến thân thể tôi.
Tôi hiểu tại sao có những người đâm đầu từ trên lầu xuống đất. Dùng thì giờ của tôi để tính công việc sắp tới, ích lợi nhiều hơn là ưu phiền về những lỗi lầm hôm qua. Sự lo lắng về mất ngủ làm hại bạn nhiều hơn là chứng mất ngủ.
"Qui tắc thứ nhì là tấn công trực tiếp cách sống của họ. Steel mà cả cho bạn và tôi nữa. Tôi bèn mở các hộc tủ ra, các hộc đều rỗng không, trừ những giấy mực để trữ.
Tôi chạy lại xưởng của California, rán làm cho ông hội trưởng hiểu rằng thời vận đã xui, và chúng tôi đương bị phá sản. Nhưng họ không thèm dùng phương thuốc đó. Dì yêu cả mẹ đẻ lẫn mẹ chồng, nâng niu, phụng dưỡng làm cho hai bà ở nhà con mà tưởng như ở nhà mình.
Một buổi trưa hè, chúng tôi đương đàm đạo tại nhà anh Đ. Đô đốc Byrd cũng đã tìm ra chân lý ấy khi ông sống một mình trong một cái chòi bị vùi lấp dưới lớp băng mênh mông, bao phủ Nam cực như một cái nón đội lên trái đất - một lớp băng trùm một đại lục bí mật, rộng hơn cái diện tích chung của Châu u và nước Mỹ. Rồi hoạ vô đơn chí: nhà ngân hàng ông gởi tiền cũng vỡ nợ.
Hãy làm cho những đường nhăn trên trán hay ở góc miệng dãn ra mỗi ngày hai làn. 000 triệu) tinh trùng, nhưng chỉ có một tinh trùng thành ta thôi. Họ đầu đọc đời họ chỉ vì cái giá tiền một tấm thảm.
Cho nên tôi phải viết chương này để gõ cửa bạn và xin bạn đề phòng. Ờ thử hỏi, ta có thể nói được là thành công khi ta làm ăn phát đạt, nhưng lại mắc chứng đau tim hoặc vị ung chăng? Có ích gì cho ta không, nếu ta chiếm được cả phú nguyên của thế giới mà phải mất sức khoẻ? Dù ta giàu có đến đâu đi nữa thì mỗi ngày cũng chỉ ăn có ba bữa và đêm ngủ một giường. Việc tới làm liền và không còn thấy những đống giấy tờ bỏ dở nó trừng trừng ngó tôi, làm cho tôi buồn bực nữa.
Ông Théodere Dreiser đã dùng cách ấy. Công cuộc buôn bán thật là phát đạt. Dù không tiền trả chủ khách sạn, tôi cũng sung sướng.