Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua. Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc.
Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa. Đây là một sự tham lam. Tốt hơn là dành đất cho những con chữ về việc biết rõ nhưng không biết rõ có ngộ nhận không.
Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang). Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn.
Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp. - Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì. Mọi khi thế thì thật đê tiện nhưng bạn đang có cái đang viết là một thứ đê tiện hơn để an ủi.
Thậm chí, phải viết, phải sống. Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng. Con người muốn mau lành bệnh cũng thế.
Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Đây là một thử thách nữa.
Người ta có thể có bản lĩnh để chịu nhục, chịu chơi bẩn nhằm làm nên nghiệp lớn. Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ. Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy.
Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột. Nhưng nhà văn không thấy thanh thản. Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết.
Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây.
Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây. Chưa đến tuổi để vô vi vô vị.