Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.
Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn. Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn…
Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ. Để thoát khỏi nỗi chán chường. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn).
Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay. Đang định đứng lên đi ăn.
Thế này, cháu với bác trai cam kết bác bỏ thuốc lào thì cháu không bỏ học nữa. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.
Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng. Dù trái tim đương bề bộn. Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái.
Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên. Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá.
Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh.
Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Cháu nói thế không đúng. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại.
Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.