Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó. Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây.
Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy. Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?.
Nàng muốn nói với ta vì biết ta yêu giọng nói của nàng. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao.
Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả. Khi mà tôi lạc loài. Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm.
Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch. Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân. Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra.
Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm.
Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây? Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành.
Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại.
Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học. Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch. Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con.
Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Mẹ chị cũng đã từng như vậy. Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu.