Ta còn có thể cứu sống vợ ta. Chà, ta thua hắn, có lẽ. Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không.
Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực.
Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi. Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu.
Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Hoặc tôi chuyển lớp. Hắn phải lừa phỉnh mình.
Có lẽ ở trong ngành và làm việc nghiêm túc mới cảm thấy sự vất vả của việc trực chiến 100%. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không. Chỉ là chuyện, chỉ là nhân vật, thật thì thật, không thật thì thôi, anh ạ.
Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới. Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.
Nên cứ phải từ từ từ từ. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi.
Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn.
Ông đã quên những lạc thú ấy. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn.
Để cháu tự sống và tất cả sẽ đều thoải mái. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai.