Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Mọi người vẫn thấy bình thường.
Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Ông viết tất cả, không sửa chữa. Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa.
Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Tôi để vài ngày trôi đi.
Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức. Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Có người ngửa mặt trông trời.
Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được. Nhiễm thói ấy mất rồi. Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu.
Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế.
Tôi cười khùng khục trong họng. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo. Chỉ là ta đang viết.
(Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh). Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì. May mà y học chưa chính xác tuyệt đối nên triệt sản vẫn có đứa đẻ tiếp.
Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Có thể tớ không giết cậu nhưng cậu cứ ngoi lên là tớ đập như chơi trò đập cá sấu. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch.
Tác phẩm Bật dậy nào. Bạn chưa làm được gì cho họ. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp.