Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình. Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống. Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào.
Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Hiện sinh hết thì còn gì là người.
Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong. Định kiến tàn sát sự phong phú. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.
Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt.
Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái. Bạn đã hơi lo sự xuất hiện câu chuyện của bạn ảnh hưởng đến đám cưới này. Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra.
Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ. Nhà văn nhìn vào mắt nàng.
Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ. Lúc đó tôi không có nhà. Tự giác làm một số việc.
Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này. Tôi đèo mẹ đi, cố tình lắc lư xe cho mẹ thấy là tôi bực bội. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen.
Rồi đến nằm bên nàng. Còn phải dậy đi học sớm. Hiện sinh hết thì còn gì là người.