Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận. Có lẽ mình nên im lặng. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta.
Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại.
Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm. Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến.
Trông cậu buồn cười quá. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa.
Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế. Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu.
Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú. Để tránh những hận thù. Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần.
À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn.
Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt. Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng.
Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra. Rút kinh nghiệm nhé con. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ.
Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia. Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng. Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc.