Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào. Nhưng cái chính là hai đứa phải tự biết liệu… O. Tôi định kêu to hơn, lại thôi.
Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn. Những giọt ấy gọi là gì nhỉ? Không biết. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng.
Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất. Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn.
Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai.
Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh.
Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn. Điểm Anh thấp hơn thực lực.
Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ. Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu. Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau.
Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi.
Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Đồng chí nào mai sau làm quản lí giao thông xin nhớ cho cái vụ này. Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy.
Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi. Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết.