Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì. Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này).
Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không. Nhưng khi bạn chọn cách sống chống lại bi kịch luôn rình rập những tài năng, sự nghiêm khắc (ban đầu cứng nhắc) ấy không thể không có. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác.
Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.
000 dành dụm được từ đầu tuần. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời.
Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Có lẽ ở trong ngành và làm việc nghiêm túc mới cảm thấy sự vất vả của việc trực chiến 100%. Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía.
Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng. Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải.
Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ. Cuối mùa lại ra đợt mới.
Nhưng với mẹ, tôi cho mình cái quyền đó. Của một thân xác đặc. Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen.
Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt. Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.
Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình. Tôi thì cất lại trong đầu.