Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi.
Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa. Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi.
Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược. Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài.
Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Mà tôi đã làm gì có những cái đó.
Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Bằng không, mọi người nói đúng đấy. Dễ dàng bị đầu độc nhận thức và kích động khi những thực tế đen tối của đời sống không còn lén lút chừa mặt trẻ em mà hiển hiện hàng ngày.
Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ. Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi. Bịt tai lại, im lặng, là xong.
Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt. Thôi nhé, cất ngay đi. Còn lười và nhát, thì chịu.
Cớ gì mà không dám nói. Thôi thì dùng vào chỗ khác. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.
Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả. Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới.
Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết.