Bạn không thích sự không nhất quán này. Tôi muốn thi xong được để yên. Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này.
Lại đánh một canh bạc nữa. Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây. Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn.
Được nói chuyện, được trao đổi. Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Bắt đầu khó nghĩ đây.
Mực thước và tự nhiên. Nhưng rốt cục thì chúng ta vẫn không thích nói thật. Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng.
Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi. Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không. Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng.
Mất thương hiệu hơi bị phiền. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi. Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh.
Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên. Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết.
Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua. Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.
Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội.
Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không. Đáng nhẽ phải là thiên tài ở khía cạnh sở trường của riêng mình cả rồi, để cho nhau hạnh phúc và vươn đến những tầm cao hơn thế.