Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông. Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài.
Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa. Ngày hôm qua cháu không học gì cả. Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn.
Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên.
Vì gia đình? Có, tất nhiên là có. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện.
Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng.
Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay. Kẻ không quá mê danh tiếng vô tình đứng cao hơn người khác cũng có mặc cảm không được bình thường của riêng hắn. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng.
Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn. Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy.
Vậy ra là tại những lần như thế này. 000 dành dụm được từ đầu tuần. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu.
Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn. Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi.
Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi. Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc.