Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi.
Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra. Ông bảo: Em nói tiếp đi.
À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi.
khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh. Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực.
Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người.
Viết là một lao động kỳ diệu. Điều khiển người già bằng những nơi an dưỡng nhàn nhã. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này.
Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được. Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây.
Và có một cái đầu luẩn quẩn. Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết. Sống là gì nếu không có khoái cảm.
Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này. Chả muốn viết tí nào. Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời.
Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Định dừng viết thì lại có chuyện. Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy.