Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh. Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu.
Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo.
Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình. Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì.
Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ.
Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn. Con không nói thì làm sao mẹ biết. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy.
Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều. Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi. Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy.
Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét. Mệt sao cháu còn đi chơi.
Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn. Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo.
Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau. Hai chuyện này khác nhau. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài.
Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Cô bạn ấy cũng cười khe khẽ.