Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
(Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Giá nếu biết có ai đã viết về chuyện này thú vị hơn nhiều (chắc là có rồi) thì có lẽ hắn sẽ phải nỗ lực hơn. Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm.
Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều.
Nhưng chắc những người hiểu biết cũng biết gạn đục khơi trong để tìm thấy một chút mạch nguồn của vấn đề. Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình. Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia.
Bác gọi điện giục xuống rồi đấy. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới.
Đúng lúc đang tí tởn thì có một thằng cướp xông ra. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu. Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra.
Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ. Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm.
Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ. Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất.
Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn. 000 đồng, bớt 1000 còn 34.
Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta. Tất nhiên, chỉ có một số điểm tương đồng. - Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác.