Một lần ông thấy một bà khách đứng đợi tại một gian hàng mà chẳng ai tiếp bà hết. Phải để cho người khác trút bầu tâm sự của họ ra. Cho nên ông cho rằng được 15 phần trăm đã là kỳ dị và nếu được 20 phần 100 thì thật là có phép mầu nhiệm.
Người quân tử muốn tỏ đức với thiên hạ bao giờ cũng tự lùi lại sau. Ngài tả tỉ mỉ loài chim đó cho nó nghe. Tối nay cha hối hận lắm, lại ngồi nép bên giường con.
Ông có muốn nói gì thì nói mau đi rồi ra. Cho nên khi thấy một bọn trẻ quây quần chung quanh ngọn lửa trại, tôi lại gần nói: Đành rằng bà vẫn luôn luôn là Hoàng hậu nước Pháp.
Một văn sĩ nói: "Biết phép lịch sự nghĩa là biết vượt tầm con mắt đừng thèm ngó bức hàng rào đổ nát trước mặt, mà ngắm những bông hoa nở trong vườn phía sau hàng rào đó". Ông thấy đó là một dịp phụng sự một lý tưởng cao cả và trở nên bất hủ. Mới rồi ông có nói - tôi biết chắc như vậy - rằng quân đội và chính phủ đều cần có một người độc tài cầm đầu.
Trong tình hình khẩn trương như vậy, trong không khí bừng bừng thù oán đó, Rockefeller quyết lấy lòng và giải hòa với họ. Nhưng không bao giờ tiếc sự hy sinh đó hết, vì như lời chàng nói với chúng tôi: "Nhà tôi không được khán giả vỗ tay khen nữa, nhưng đã có những lời khen ngợi của tôi bù lại. Cuộc tình duyên đó chẳng nên thơ chút nào hết mà còn có vẻ mua bán nữa, phải không bạn? Vậy mà lại là một cuộc tình duyên sung sướng nhất trong những trang giông tố của hôn nhân niên giám.
hôm qua chứng khoán xuống giá. Và Thánh kinh có nói rằng: "Con bố thí tức là cho Cha vậy". Ông ta bằng lòng liền.
Chúng ta thích sống trong những tin tưởng mà chúng ta đã quen nhận là đúng rồi. Người đó, cũng không xa lạ gì với bạn. Tôi tự thấy xấu hổ".
Đừng bao giờ chê ai là lầm hết". Miền đó, ông chủ xí nghiệp đúc chì biết rõ lắm và có nhiều khách hàng ở đó. Phần nhiều những người đã thành công thích nhớ lại những khó khăn buổi đầu.
Chỉ những việc nhỏ mọn như vậy cũng đủ tả tính tình của Ngài và những việc đó, Ngài rất thường làm. Ông Adamson, giám đốc một hãng đóng ghế quan trọng, muốn được ông Eastman mua ghế giúp để dùng trong hai ngôi nhà đó. Chưa bao giờ tôi lãnh được một mối hàng quan trọng như vậy.
Đã ba năm, ông kiên tâm xin giúp kiểu cho một nhà chế tạo quan trọng nhất ở Nữu Ước. Sau cùng ông ta phải nhận rằng tôi có lý, nhưng lúc đó tôi phải ra về, không kịp cho ông ta biết kết quả cuộc điều tra của tôi. Và tôi giữ lời được.