Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế. Và vì thế, nó mạnh hơn. Nó tan chảy, tan chảy.
Chưa nổi, đồng chí ạ. Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn. Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30.
Hơn nữa, một sinh viên đã nghỉ học non một năm và không có nề nếp. Chỉ nói phòng làm bằng gỗ theo kiểu Phần Lan. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó.
Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết.
Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Bỗng chị bị tuột mất dép. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn.
Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông. Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó.
Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay. Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào.
Bác ta không tin đâu. Giữa hiện thực và huyền ảo. Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè.
Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không. Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này.
Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ. Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác.