Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng. Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị.
Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận.
Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó. Nhưng mà tôi ươm mầm. Hồi chị út đỗ đại học, bác hứa bỏ, xong lại đâu vào đấy.
Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế. Các anh chị chưa bao giờ dám thế.
Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể. Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày.
Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi. Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não.
Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh? Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không. Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất.
Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn. Bạn không muốn cãi lại. Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này).
Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ. Hót nhiều cũng không hay lắm.
Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì. Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa. Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng.