Tôi, mọi người gọi nó dậy những hôm đi ăn giỗ, nó nằm ườn, càng gọi nó càng nằm, càng mắng nó càng nằm. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa. Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng.
Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm. Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Các em nhỏ nếu lỡ đọc thì không nên tự hào vì mình biết ngoáy mũi như tôi.
Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi. Chứ không thở dài như những người thân…
Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay. Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời.
Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Người bảo nghệ thuật là giản đơn. Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.
Sức khỏe phải tự mình giữ. Đúng mà cũng không đúng. Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn.
Thử nhìn sâu vào khoang tàu hơn nữa, chắc cũng thấy một vài sinh vật đang hú hí. Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong.
Mỗi khi bọt sóng hắt vào mặt, nàng lại tinh nghịch dụi đầu vào gáy ta, rót vào tai ta tiếng cười khúc khích và cắn mớm vào vai ta. Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi.
Tôi không có nghị lực. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ.
Ôi, thói quen của con người. Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi. Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.