Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ. cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa
Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng.
Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh. Mai đi học về phải cạo râu. Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa.
Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại. Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị.
À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Cháu bác bảo: Thế thì để bác trai hút thì cháu được bỏ học í gì ạ. Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ.
Mỗi con người trong Loài Người. Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo.
Vào ngủ tiếp đi con. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới.
Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì. Đã thế lại còn không chịu quay bài. Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi.
Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu. Xã hội loài người thì phải như thế. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn.
Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau. Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc. Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết.