Nếu họ chưa xét đi xét lại mà đã viết thư khuyên, bạn đừng thèm nghe. Một năm nay không lụt, trùng mùa, chúng tôi mua bò về nuôi mập ú. Và đuổi người người đànbà không nhà ấy ra cửa.
Nguyên tôi làm thủ quỹ một công ty bán trái cây ở Nữu Ước. Xét cho cùng, ông Lincoln nói đúng. Đáng lẽ tự nhiên và hoàn toàn thành thật thì họ lại thường dọ dẫm ý tôi mà đáp câu tôi hỏi chứ không trả lời theo ý thọ.
Tại sao vậy? Vì những người ở trong những phòng ấy thường mê man vào công việc của họ, không còn thời giờ để lo nghĩ về mình. Và nhờ Trời phù hộ, sáu tháng sau y trở về Tokyo, thế là hết lo. Muốn tìm được hạnh phúc thì chúng ta phải theo cách hiệu nghiệm đó.
Đứng nhỏ không những thấy vui mà còn học được giá trị đồng tiền và cách tiêu xài nữa. Ông cụ thân sinh trả lời vỏn vẹn có hai câu, nhưng thấm thía đến nỗi bà không bao giờ quên được, và hai câu đó thay đổi hẳn đời sống của bà: Nghỉ tức là thu hồi lại sức lực của mình".
Đã một tuần rồi, đêm đó tôi mới được ngủ say. Ông tốt nghiệp Đại học đường Iowa vào năm 1907. Không bao giờ tôi chịu cảnh ấy".
Tôi khuyên vậy là vì họ thường chỉ bận óc với ý nghĩ: "Làm sao cho người khác bực mình được?". Nhưng về đời sống, đời sống hằng ngày của ông, thì Tolstoi 70 tuổi không khôn hơn Franklin hồi 7 tuổi chút nào. Tôi lấy làm hổ thẹn đã có những ý nghĩ sai lầm về quý hãng.
Hai đứa nhỏ ấy làm cho tôi vui nhiều hơn là tôi đã làm vui chúng. Sullivan mua một tấm thảm rạp hát của hai người mới lập. Tại sao vậy? Vì nó đã dạy cho ông biết an phận, cho biết rằng sức ông chịu được những cảnh đau đớn nhất đời, nó đã cho ông thấy lời này của thi sĩ John Milton là chí lý: "Đui không phải là khổ, không chịu được cảnh đui mới là khổ".
Thế là hết do dự, hết để lại lần sau. Buổi sáng, thức dậy, ta có hàng trăm công việc phải làm trong nội ngày. Ông biết không sao tránh được cho nên chỉ có cách để tránh bớt đau khổ là vui lòng nhận lấy hết.
Hộc tủ của tôi đầy những truyện đó. Có nhiều bạn lại nói: "Ước gì anh chàng Carnegie này phải trả nhưng toa hàng của ta, tiêu pha trăm món cần thiết như ta với số bổng của ta, để cho y bỏ cái giọng dạy đời ấy đi". Vậy ông Kaltenborn bắt đầu đi từng nhà ở Ba Lê để bán những kính ấy cho những người Pháp mà ông không biết nói tiếng của họ.
Xe cứ trượt đi, khó kềm tay lái được. Bọn Nhật tiếp tục tấn công như vậy trong 15 giờ rồi có lẽ vì hết thuỷ lôi, chúng lặng lẽ bỏ đi. Ông thú thật với tôi hồi đó ông chán nản đến nỗi muốn xin từ chức ngay, nếu ông không sợ xấu hổ với mẹ.