Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ. Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác.
Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn. Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới.
Theo một cách của riêng em. Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo.
Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô. Mân mê hoài cuốn anbum. Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy.
Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ. Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng.
Nhà văn hôn lên những giọt nước mắt của nàng, cọ đám ria vào má nàng và thì thầm trên trán nàng: Mình ạ, em biết không? Cô bé ấy phải đốt diêm là bởi chẳng còn có sự lựa chọn nào khác mà thôi. Mẹ: Mẹ gọi điện sang nhà bạn con, nó cũng không biết con đi đâu. Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai.
Chả phải thở than gì. Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền. Cậu ấy là người tốt.
Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện. Nhưng như thế chưa đủ. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại.
Để tránh những hận thù. Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối.
Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn. Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp.