Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh.
Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn. 21 tuổi thì còn phải đến trường. Xem bóng đá thì ngơ ngác và ngây thơ đầy tính đáng yêu như dân quê ta sang Mỹ.
Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Bây giờ, hãy trở lại là bạn. Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy.
Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời. Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại.
Hoặc tôi chuyển lớp. Cũng như với cuộc đời này. Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt.
Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Tóm lại là không được bi quan. Cái này họ cũng nhầm.
Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác. Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Tôi làm độc giả cho tôi.
Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác. Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt. Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn.
Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây. Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Vì hình như anh làm gì có trên đời.
Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Thứ mà tôi hay bẻ bai. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.