Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi. Thi thoảng chúng bay rợp trời. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.
Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán. Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua. Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa.
Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái. Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận.
Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình. Đó là một quá trình lao động và tích lũy ròng ròng của trí tưởng tượng.
Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ.
Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ.
Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng. Và cô bạn ấy phá lên cười.
Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi. Ngập ngừng vuốt ve sống mũi. Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát.
Hy vọng có thể hâm nóng lại. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc. Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen.
Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người.