- Thế còn cậu? Cuộc sống của cậu như thế nào? Cậu có gặp nhiều may mắn không? Nott vội vàng nhảy lên ngựa và biến mất trong màn đêm đen tối của khu rừng, phi như bay về phía cung điện của nhà vua. Sau đó Nott yên tâm leo lên lưng ngựa đi tìm một chỗ ngủ qua đêm.
Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa. Ngươi sẽ không bao giờ tìm được một cây bốn lá trong khu rừng này. Tất cả, tất cả chết dần ngoại trừ mấy trăm hạt rơi trên vài mét vuông đất tươi tốt, đầy nước, không có đá và đủ sáng của Sid.
Nếu từ trước đến giờ chưa hề có một cây bốn lá nào mọc ở đây, nếu chưa ai từng tìm ra được nó, thì đó chính là vì tất cả những người đó đã luôn lặp lại những điều cũ kỹ, những điều mà những người trước đó đã từng làm. Dường như họ đang ngẫm nghĩ về một điều gì đó. Sid hết lời cảm ơn thần Gnome.
- Bình tĩnh, bình tĩnh nào! Để ta giải thích cho mọi người rõ thêm. Luôn trung thành với các nguyên tắc của mình, chàng đã hành động và không trì hoãn những việc cần làm. Chân thành chúc các bạn sẽ tìm được may mắn trong cuộc sống của mình.
Khi Sid chuẩn bị đứng dậy đi, Sequoia lên tiếng: May mắn phải do chính người đó tạo ra. Thời gian chậm chạp trôi qua làm sự nóng lòng của Sid tăng lớn như lửa đốt.
Và điều này chính xác vừa xảy ra với Sid: chàng đã chấp nhận quên đi chuyện lấy nuớc để khỏi đánh thức những bông hoa ly và ngay khi cháu tìm cách chia sẻ những nỗi khổ của Bà chúa hồ thì chàng lại tìm được cách giải quyết được việc của chính mình. Mà cơ hội lại chẳng liên quan gì đến may mắn hay sự tình cờ: Nó đến với tất cả chúng ta. Dù chỉ ngủ được trong chốc lát, nhưng trong giấc ngủ chàng lại mơ thấy Cây Bốn Lá thần kỳ.
Sẽ có lúc anh cần dùng đến hay trao cho người cần đến nó. Ngươi thấy đó, khu rừng này nơi nào cũng bị bao phủ bởi những tán lá rậm rạp. Và tôi tin rằng mình sẽ làm được.
- Anh bạn cũ thân mến, giờ cậu hãy kể cho tôi nghe tình cảnh của cậu bây giờ đi. Đột nhiên một ý nghĩ chợt lóe lên: Rồi tôi xin được làm bảo vệ ở một khách sạn hạng sang khác.
Dù rằng điều đó chẳng dẫn anh tới đâu nhưng ít nhất nó cũng làm anh bình tĩnh trở lại. Bỗng Jim thấy nhột nhột ở bàn chân. Sid vội vàng leo xuống núi chạy thẳng tới mảnh đất của mình.
Ta đến đây để thương lượng với mi một việc. Đơn giản chỉ có thế mà thôi, có đúng vậy không? - Thế thì trong trường hợp này - chàng mừng rỡ đề nghị - tôi có thể giúp bà và bà có thể giúp tôi.