Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột. Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Tôi cũng tưởng mình đùa.
Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. Quá nhiều lí do để sống. Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không.
Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo. Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa.
Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có.
Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan.
Cô gái bảo: Vô duyên. Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật.
Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt. Nó tan chảy, tan chảy. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế.
Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy. Nhưng đành phải nhả ra. Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ.
Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh. Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi.
Là dông dài, là ngắn ngủi. Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta.