Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này. Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ. Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim.
Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Mọi người ai cũng lo cho tôi. Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế.
Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó.
Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn. Để chờ một sự thật tươi đẹp. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.
Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Để cháu tự sống và tất cả sẽ đều thoải mái. Tôi xịt xịt xịt lên đầu.
(Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh). Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh. Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến.
Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác. Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa. Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền.
Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi. Cũng thành thói quen rồi. Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại.
Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh. Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt. Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế.
Đừng thuyết giáo vô ích. Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá. Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác.