Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. Còn quá nhiều điều để viết. Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ.
Ô, cái cảnh này bạn đã gặp ở một giấc mơ đã cũ. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét.
Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động. Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn.
Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp.
Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt. Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi.
Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác:
Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây. Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ. Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ.
- Ông quả là người biết lo xa. Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Xã hội không thể lành mạnh hơn, đẹp hơn hoặc dũng cảm hơn nếu điều đó không khởi nguồn dần từ những gia đình.
Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.
Đúng là thân làm tội đời! Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé.