Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng.
Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng. Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng. Suy ra bạn sai và bảo thủ.
Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra? Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột.
Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ.
Và tôi lại muốn khóc vì bất lực. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Là ích kỷ, rất ích kỷ.
Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân. Điểm Anh thấp hơn thực lực. Phải tập trung vào học.
Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch. Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi.
Trẻ con hay người lớn. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ.
Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời. Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có.
Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào. Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào.