Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối.
Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu. Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về. Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước.
Để chờ một sự thật tươi đẹp. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn. Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình.
Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Nhưng bác ta không tin.
Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về.
Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực.
Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn. Đằng này… Cái giấc mơ ấy là của mình. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống.
Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Cửa ải đầu tiên là bác trông xe. Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu.
Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào.
Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Này, mày bê cái kia cho chú.