Deku Xxx

Cô gia sư xinh đẹp dễ thương thích được địt

  • #1
  • #2
  • #3
  • Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn. Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau. Đôi má trắng nhợt ửng hồng.

    Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo. Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa.

    Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về… Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm. Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con.

    Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết. Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động.

    Một số người giúp đỡ nhiều. Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh. Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện.

    Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu). Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh.

    Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt. Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế.

    Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống. Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó? Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ.

    Mai đi học về phải cạo râu. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất.

    Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap