- Lại có rắc rối rồi cậu ạ, - James nói ngay khi bước vào phòng của Jones. - Đó cũng có thể là một lựa chọn. Đôi khi nhớ lại, anh mong mình không bao giờ phải trở lại quãng thời gian trước đây.
Nhưng giờ đây, chính anh cũng đang xem xét lại triết lý cổ điển đó. - Cậu nói cho tớ nghe đi, tớ đã sai ở điểm nào? Tớ đã phác thảo công việc rất rõ ràng cho Josh biết. Thế là James bắt tay vào xác định thời hạn cho từng công việc và nói chuyện cụ thể với mỗi nhân viên một lần nữa.
Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. Song song đó, James cũng tự tìm ra một bảng đối chiếu giúp anh dễ dàng xác định phạm vi thẩm quyền phù hợp tùy theo mức độ quan trọng của công việc cũng như kiến thức và kinh nghiệm của người được ủy quyền. Chiều thứ sáu, James thu dọn bàn làm việc của mình và chuẩn bị rời văn phòng để về nhà.
Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Anh xác định rõ những yêu cầu của mình. - Còn làm gì được nữa kia chứ? Bọn tớ cùng ngồi lại để bàn bạc công việc một cách kỹ lưỡng hơn rồi bổ sung những yêu cầu về thời gian.
Nhưng giờ đây, chính anh cũng đang xem xét lại triết lý cổ điển đó. - Thôi khỏi, tớ mới uống xong. Mọi người lại thấy anh mỉm cười.
Giờ thì tớ phải tốn thêm hai tuần nữa để làm lại mọi chuyện. Vậy cậu đã làm gì để ổn định trở lại? - Chào anh bạn, - James cất tiếng chào khi bước vào phòng Jones.
- Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ. - Jack tỏ ra rất thú vị với những điều đang xảy ra. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ.
- Cậu hãy ngồi xuống đi. Thế nhưng làm thế nào có thể xác định phạm vi thẩm quyền cho các nhân viên của mình? Phải chăng cũng có nhiều mức độ, phạm vi thẩm quyền khác nhau? Anh nghĩ đến Josh và Jennifer, và về những công việc mà anh sẽ giao cho các nhân viên của mình. Trước tình trạng đó, sếp của James bảo anh nên giao bớt việc cho các nhân viên cấp dưới.
Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. - Cậu có còn nhớ tâm trạng của cậu khi lần đầu đến gặp tớ để than vãn về những nỗi khốn khổ trong việc quản lý không? Theo tớ nghĩ thì khi ấy cậu không đủ kiên nhẫn để nghe hết một mạch những điều này! Nhất là cậu cũng chưa thể ứng dụng tất cả ngay được. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ.
Trước tình trạng đó, sếp của James bảo anh nên giao bớt việc cho các nhân viên cấp dưới. Trước nay James vẫn quan niệm giống bố anh rằng nếu muốn mọi việc được như ý thì tốt hơn cả là nên tự mình làm lấy mọi việc. Nếu quả thật như thế thì đây có thể là một vấn đề lớn.