Trong một bữa cơm tối, nhà một người bạn làm nghề xuất bản, tôi được gặp một nhà thực vật học có danh. Tuần đó, tôi bận việc lắm, nhưng tôi xin kiếu không dự một bữa tiệc nào để làm vui lòng nhà kỹ nghệ. Một lần được ông tiếp, tôi hỏi ông bí quyết của sự thành công đó.
Tôi đã nhận lỗi của tôi ở trên máy truyền thanh rồi, nhưng tôi muốn thưa riêng với bà rằng tôi ân hận về lỗi đó lắm". Đã lâu lắm, khi tôi còn là một đứa nhỏ chạy chân không qua những khu rừng để tới trường học làng tại miền Missouri; một hôm, tôi đọc một bài ngụ ngôn về mặt trời và gió. Và từ đó hai người thành cặp tri kỷ cho tới khi ông Eastman mất.
Chẳng những sẽ có những kết quả bất ngờ mà như vậy lại còn vui hơn là kiếm cách tự bào chữa cho mình. Tất cả những cái đó mất thì giờ lắm. Hết thảy những kẻ thất bại đều thuộc hạng người đó".
Phải, rồi sao nữa? Bạn xoa tay hoan hỉ. Lần sau, chúng ta có bắt buộc phải làm công việc đáng ghét là đuổi một người ở hay một người làm công thì ta nên nhớ điều đó. Những kẻ đó sướng hơn chúng ta nhiều lắm.
"Này ông, xe hãng Mỗ tốt lắm. Tôi chắc chắn vậy, không ngờ vực gì nữa. Những câu ngăn ngắn như: "Xin lỗi đã làm phiền ông.
Đánh bài "Bridge"? Không! Không, không, không. Tôi đường quạn đây thì đọc nhằm bức thư của một kẻ tự thị chỉ nói đến vinh dự của y, ý muốn của y thôi! Cha chả là ngu! Vậy mà làm nghề quảng cáo chứ (!) "Sự quảng cáo của Quốc gia, nhờ công ty chúng tôi truyền thanh đã mở đường cho lối quảng cáo mới đó. Nhưng sự nén lòng giận đó đã có kết quả tốt.
tinh thần hiểu biết lẫn nhau. Nhưng phải có một người chịu trách nhiệm trong vụ này chứ? Nếu ý của ông hay, thì xin ông vẽ bản đồ án khác đi; tuy tôi đã bỏ ra 2. Bạn làm cho họ vừa lòng thì họ sẽ sùng bái bạn.
Chaliapine thở dài nói: "Ông ráng đợi chút nữa trở lại coi. Ba nó hiểu vậy, bảo nó: "Nếu con chịu ăn những món này thì con mau mạnh lắm; một ngày kia đánh nó nhào văng liền". Cô thứ nhất chê tôi mà làm tôi hết muốn học.
Cậu than thở với mẹ, khóc lóc van lơn, thề nhất định tự tử, nếu còn phải bắt buộc bước chân vào cửa hàng đó nữa. Tặng cho bạn thân một số tiền nào đó chẳng hạn, mỗi khi bạn bắt gặp ta làm trái với những quy tắc đó. Vậy muốn thấm nhuần những quy tắc này, hễ có cơ hội, xin bạn thực hành liền.
Tôi ngạc nhiên nghe chúng vui cười giòn giã. Cho nên người ta trốn mày hết: không ai chỉ bảo chi cho mày hết, vì vô ích. nếu không phải, như hồi còn hàn vi, để đi lang thang trong kinh đô, vơ vẩn dạo chơi trong những con đường mà các vị Hoàng đế chỉ được nghe tả trong sách.