Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn. Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi. Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái.
Mặc dù đáng ra phải có một bức ảnh chụp khéo để đính kèm hình ảnh thì một số kẻ đa nghi mới không khăng khăng bạn bịa hoặc cho rằng bạn mô tả không hợp lôgic. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất. Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác.
Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà. Sao lại xé sách hở con. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết.
Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Để không khóc, phải cười thôi. Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng.
Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì.
Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn. Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật.
Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra. Trong công viên thì toàn ma cô. - Ông cụ tôi bị liệt toàn thân.
Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc.
Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn. Sáng ra hắn bắt đầu xưng hắn. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.
Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen. Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí.