Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái. Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào.
Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc.
Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè. Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.
Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau. Chỉ còn làm con tin ở nhà bác nữa thôi. Từ giờ bác gái sẽ khó nói chuyện bạn bỏ học trước mặt bác trai đây.
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo.
Nó vẫn còn hoang dã. Tôi ủng hộ cái đúng. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác.
Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn. Đi đâu cũng vất vả. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé.
Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết.
Bởi vì, khi các bậc cha mẹ làm cha làm mẹ họ thường quên mình từng là những bậc con. Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau. Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại.
Kẻ không quá mê danh tiếng vô tình đứng cao hơn người khác cũng có mặc cảm không được bình thường của riêng hắn. Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ.