Họ ngồi xe máy phóng qua các miền trong xứ văn chương với mỗi mục đích là đi tìm cảm xúc mới. Nên nhớ bản tính con người, nhất là bản tính của bạn. Vậy mà bạn đương đi tìm hạnh phúc, phải không? Bạn tìm thấy nó chưa?
Tôi sợ những lời khuyên của tôi có giọng dạy đời và đường đột quá. Phần đông chúng ta không ra khỏi châu thành chúng ta ở, cũng không chịu kêu xe lại công ty du lịch hỏi giá tiền một cuộc du hành tới La Mecque. Và cái giọng hoàn toàn chán chường trong lời than thở đó cho ta hình dung một bi kịch không ngờ và vô lý trong gia đình ấy.
Có thời giờ thì bạn có thể kiếm ra được tiền bạc - thường là như vậy. Chúng ta không bao giờ có thêm chút thì giờ nào đâu. Cũng chẳng cần sách.
Muốn xiết chặt ngay vấn đề tiêu dùng thì giờ, tôi lựa trường hợp một cá nhân nào đó để xét. Trước khi ngừng bút, tôi không thể không kể qua những nguy hiểm đang rình rập bạn. Có thời giờ thì bạn có thể kiếm ra được tiền bạc - thường là như vậy.
Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày. Thật lạ lùng, các nhà báo thường có nhiều ý táo bạo, mới mẻ, hợp thời là vậy, mà chỉ dạy ta cách sống với một số lợi tức nhất định nào đó, chứ không bảo ta cách sống với một số thời gian nhất định. Mặc dầu vậy, bạn vẫn tán thưởng bản đó.
Vậy đợi tới tuần sau hoặc ngày mai là việc không lợi gì cả. Nó là hình thức cao nhất của văn chương. Tới nơi ông thường phải đợi xe.
Mỗi người và trường hợp mỗi người đều riêng biệt. Trên hàng trăm bến xe ở ngoại ô, mỗi buổi sáng bạn thấy những người bình tĩnh đi đi lại lại trong khi công ty xe điện trắng trợn ăn cắp thời giờ quý hơn vàng của họ. Còn đi trên đường hoặc ngồi trong góc xe mà tập trung tư tưởng thì ai mà biết được? Có thằng tướng ngu nào cười bạn đâu?
Tôi không hiểu tại sao như vậy. Bây giờ thì tôi hết mắc cỡ rồi. Thường thường ông không yêu thích công việc của mình, may lắm là không ghét nó.
Y là một thành điên huênh hoang phát ghét, tìm được cái gì là xúc động đến nỗi bất mãn vì thấy sao cả thế giới không xúc động như mình. Nhưng thế nào bạn cũng phải chú ý tới bổn phận đó vào một lúc khác. Ta coi hát, đương tươi cười thì giữa hai màn, bóng ma đó đưa ngón tay trỏ chỉ còn xương với da, ra hiệu cho ta và ta mất vui ngay.
Tôi có thể kể Pascal, La Bruyere (triết gia pháp thế kỷ 17) và Emerson (triết gia Mỹ thế kỷ 18). Vậy khi bạn khởi sự dùng tất cả thì giờ của bạn thì ít nhất bạn cũng nhớ rằng bạn chỉ được dùng thì giờ của mình thôi chứ không phải thì giờ của người khác. Khi bạn đã chăm chỉ bỏ ra mỗi tuần bảy giờ rưỡi để luyện sinh lực trong ba tháng rồi, thì lúc đó bạn có thể lớn tiếng ca hát và tự nhủ rằng mình có thể làm được những việc phi thường.